Thứ Ba, 6 tháng 9, 2016

Bạn mất gì khi làm kiểm toán cho công ty lớn

Hôm nay, tôi đã chính thức nộp đơn xin nghỉ
việc.

Tôi đã quyết định rời bỏ nghề kiểm toán.


Tôi - 24 tuổi - là nhân viên Big4 trong gần 2 năm - thời gian không dài,
nhưng cũng để thấm hiểu phần nào cái gọi là "đời kiểm toán"

Tôi không hiểu duyên cớ gì đã đưa tôi, một sinh viên Ngoại Thương đến
với nghề này. Cho đến trước ngày chính thức bước chân vào công ty, tôi vẫn chưa
từng nghĩ mình sẽ trở thành kiểm toán. Lúc sắp ra trường, tôi cũng như các bạn,
đều apply các nơi có thể. Lúc đó tôi có 2 offers đặt ở hàng đầu: 1 ngân hàng,
và 1 là công ty hiện tại. Tôi chọn công ty kiểm toán, vì đề thi vào đây khó
hơn, các vòng thi khó hơn, và vì thế tôi tin rằng môi trường làm việc sẽ toàn
người giỏi, sẽ vô cùng chuyên nghiệp. Và tôi không lầm!



Tôi không thể quên cái ngày đầu tiên bỡ ngỡ, khi cầm vào cái máy tính
xách tay mà không biết di chuột thế nào, khi mọi người hỏi hạch toán lương như
thế nào cũng không biết. Hành trang của tôi mang theo chỉ là Nguyên lý kế toán
cơ bản được học 5 tín chỉ ở trường. Sau khi được hệ thống lại kiến thức kế toán
chung nhất, bài học đầu tiên về kiểm toán của tôi là Phần hành tiền. Lúc ấy,
tôi cảm thấy thủ tục kiểm toán thật phức tạp, nhưng vô cùng logic và thú vị.
Tôi đã rất hài lòng về lựa chọn nghề nghiệp của mình!

Lần đầu tiên đi khách hàng là khoảng 1 tháng sau khi vào công ty. Khi
đó, các kiến thức kế toán còn chưa vững, các thủ tục kiểm toán còn chưa hiểu rõ,
tôi vô cùng lo lắng. Ngày đầu tiên ở khách hàng, tôi thấy các anh chị làm nhoay
nhoáy, tôi phải mở vở ra mới nhớ được mình cần làm những gì. Đợi mãi, chẳng
thấy ai hướng dẫn phải phỏng vấn khách hàng như thế nào, tôi quyết định ghi ra
tất cả những điều phải hỏi. Trước khi đi phỏng vấn khách hàng, tôi phải đọc đi
đọc lại và cố gắng nhớ kỹ những điều mình sẽ hỏi. Khi tổng hợp số liệu tôi
không biết phải lấy số ở đâu, vì tôi còn không biết hệ thống sổ sách kế toán
gồm những gì. Khi kiểm tra chứng từ, tôi không biết một nghiệp vụ như vậy cần
kiểm tra những chứng từ gì, vì tôi không nắm được chứng từ kế toán gồm những
gì. Phải nói rằng kiến thức vô cùng hổng và tất cả những gì tôi làm được ở
khách hàng đó là cố gắng làm theo những lý thuyết mà mình mới học được. Tôi biết
rằng mình đã phải đi khách hàng quá sớm, khi việc đào tạo chưa chín muồi!

Một kỷ niệm lần đầu đi khách mà tôi không thể quên, đó là việc tôi mắng khách
hàng. Nghĩ lại vẫn thấy buồn cười. Lúc đó, không hiểu kiểm toán là gì, cứ nghĩ
kiểm toán là đập bàn đập ghế, nên khi khách hàng không cung cấp chứng từ theo ý
mình, tôi đã nói rằng họ làm như vậy là thiếu hợp tác, cản trở công việc của
tôi, là họ làm sai hợp đồng đã ký giữa 2 bên. Cũng may, khách hàng đó hiền, nên
không có hậu quả gì nghiêm trọng xảy ra. 

Những cái "đầu tiên" thật không thể nào quên.

Sau 2 năm đi làm, tôi đã dần trưởng thành và hiểu biết rất nhiều. Tôi
nắm được các loại hệ thống sổ sách kế toán, các cách lưu trữ chứng từ kế toán,
biết cách tìm số liệu, hiểu được bản chất của các tài khoản, thậm chí còn biết
sử dụng một số phần mềm kế toán đơn giản. Tôi được gặp gỡ nhiều người, được ăn
nhiều món ăn lạ, đi đến những tỉnh thành phố mới. Nhưng đến khi tôi không cần
chuẩn bị sẵn và ghi lại những câu cần hỏi khách hàng, đến khi tôi có thể sử
dụng thành thạo máy tính mà không cần "di chuột", đến khi tôi hiểu rõ
tác dụng của các thủ tục kiểm toán, đến khi tôi cảm thấy mình nhạy bén với số
liệu và có thể cảm thấy các sai sót, đến khi tôi ý thức rõ rằng mình là người
cung cấp dịch vụ, phục vụ khách hàng, phải mềm mỏng nhún nhường với người ta;
đến khi tôi biết cách làm việc với những kế toán khó tính cũng như dễ tính; thì
lại là lúc tôi bỏ nghề.

Lý do ư: tôi là con gái, cũng đến lúc phải lập gia đình. Bạn trai tôi không
thể chịu nổi cảnh tôi đi nơi này nơi khác, ở khách sạn, rồi gặp gỡ người này
người khác, công việc thì lu bu, ngày có 24 tiếng thì đi làm 12 tiếng (7h30
sáng - 7h30 tối), ngủ 8 tiếng, thời gian dành cho "tình yêu" quá ít
ỏi. Là bạn trai còn khó chịu, huống chi là chồng thì phải hi sinh lắm mới cho
vợ làm kiểm toán.

Tôi không hối hận vì quãng thời gian gần 2 năm vừa rồi, và tôi cũng
không hối hận vì lá đơn xin nghỉ việc ngày hôm nay. Dù rằng tôi chia tay nghề
trong tiếc nuối, nhưng tôi biết phải thế và không còn lựa chọn khác tốt hơn cho
thực tế cuộc sống của mình…
Nguồn Anphabe

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét